Công nghệ

Dan Nguyen: ‘Tôi muốn kết nối với cội nguồn của mình và trực tiếp tìm hiểu về nền văn hóa của mình.’

Dan Nguyen (DemonSlayer) là một người Mỹ gốc Việt hiện sinh sống ở Los Angeles. Anh cũng là một nhà sáng tạo đa lĩnh vực, đang trên hành trình tìm hiểu sự giao thoa của văn hóa phương Tây và phương Đông. Hiện tại Dan hoạt động với vai trò là một Artist/ Creative Director và DJ.

Instagram | Facebook | Soundcloud

Là một nghệ sĩ người Mỹ gốc Việt, Dan luôn nỗ lực chắt lọc những ảnh hưởng xuất phát từ nhì nền văn hóa kép. Sau tám năm sống và làm việc tại Việt Nam, Dan đã trở lại California, tiếp tục nỗ lực hòa nhập những cảm nhận của mình về văn hóa phương Đông và phương Tây, đồng thời mang lại nhiều hiểu biết hơn cho người hải ngoại về quê hương của mình.

Các tác phẩm của Dan đã được trưng bày trong các phòng trưng bày, bảo tàng và các cơ sở sắp đặt công cộng trên khắp thế giới, tại các trung tâm văn hóa như Costa Rica, Bắc Kinh, Tokyo, Los Angeles, London, Sydney, Mexico và nhiều nơi khác.

Dan cũng là một nhà soạn nhạc, nhà sản xuất âm nhạc, DJ, và đã biểu diễn tại Lễ hội âm nhạc và nghệ thuật Thung lũng Coachella (một lễ hội âm nhạc và nghệ thuật lớn nhất tại Hoa Kỳ), Lễ hội Sonar ở Hồng Kông, và các buổi hòa nhạc/đài phát thanh toàn cầu khác.

Dưới đây là cuộc phỏng vấn Dan Nguyen được thực hiện do Voyagela được chúng mình lược dịch và chỉnh sửa. 

Dan, bạn có thể chia sẻ với chúng tôi một cách ngắn gọn về câu chuyện của bạn – bạn đã mở màn như thế nào và làm cách nào để đạt được vị trí của ngày hôm nay?

Tôi là một nghệ sĩ đa ngành, và là một người Mỹ gốc Việt thế hệ trước tiên; sinh ra ở Riverside, CA (California) và lớn lên ở Los Angeles. Tuổi thơ của tôi gắn liền với nhì nền văn hóa, và nó đã tạo nên tôi như ngày hôm nay.

Gia đình tôi vào thời điểm đó khá truyền thống, họ luôn đảm bảo rằng tiếng Anh của tôi phải tuyệt vời ngay từ khi còn nhỏ, bên cạnh đó cũng nỗ lực để giữ lại nguồn gốc tiếng Việt của tôi. Mặc dù không ai trong gia đình ủng hộ nỗ lực nghệ thuật của tôi (họ muốn tôi trở thành bác sĩ, thật bất thần), tôi vẫn tiếp tục theo đuổi đam mê của mình cho tới tận ngày hôm nay.

Tôi mở màn vẽ ở trường mầm non, và một trong những “tác phẩm” trước tiên của tôi như tôi nhớ, là một con khủng long khổng lồ bắn tia laser vào mắt của một chiếc trực thăng cảnh sát. Tôi thuận cả nhì tay nhưng tôi viết và vẽ bằng tay trái. Khi còn nhỏ, mẹ tôi đã nỗ lực bắt tôi đổi tay, vì người thuận tay trái bị coi là “kỳ quặc” trong văn hóa Đông Nam Á. Tuy nhiên, bà đã liên tục xin lỗi về việc này cho tới ngày hôm nay vì quan niệm sai lầm của mình, khi tôi tiếp tục là thế giới kỳ lạ của mình.

Tôi luôn nỗ lực giữ thế giới mình theo truyền thống Việt Nam khi ở nhà, nhưng một khi bước ra ngoài, tôi sẽ hòa mình vào nhiều nền văn hóa phụ khác nhau: hip hop, bboying, graffiti, BMX, the rave scene, đua xe đường phố, thời trang…. Khi vào cấp nhì, tôi mở màn hòa vào các tác phẩm nghệ thuật và phong cách của mình vào các bè lũ này và phát triển tiếng tăm ở thành phố của mình.

Khởi đầu học trung học, tôi đã bán tác phẩm nghệ thuật của mình và dành dụm đủ tiền để mua  chiếc Turntable (mặt quay hình tròn, phẳng trên đó đặt đĩa hát để quay) trước tiên của mình. Các phiên bản mixtape (một cuốn băng cát-sét, CD tự thu âm nghiệp dư) sớm xuất hiện, giành chiến thắng trong các trận chiến rap, các bữa tiệc DJ, tạo beat và chơi trong các ban nhạc. Lúc này, tôi mở màn “phối” lại quần áo và phụ kiện để mặc, do vì tôi cần thể hiện phiên bản thân một cách triệt để qua phong cách của mình. Tôi sẽ lấy những chiếc quần cổ điển và làm lại chúng thành những chiếc quần jean có kích thước khổng lồ, với sáu chiếc túi đựng đồ, pháo sáng có khóa kéo và dây treo (Thời trang tự làm là một phần cần thiết trong bè lũ hip-hop và thời đó).

Ở trường đại học, tôi mở màn xây dựng thương hiệu của riêng mình với một vài người bạn và mở màn sản xuất áo sơ mi theo yêu cầu. Chúng tôi đã có các siêu thị trên khắp nước Mỹ. Những người nổi tiếng và nghệ sĩ cũng mở màn mặc quần áo của chúng tôi. Cuối cùng, chúng tôi bị kiệt sức và mất hứng thú. Tôi cũng cảm thấy mệt mỏi với tiệc tùng liên tục và “mạng lưới” đang thịnh hành trong văn hóa thời trang dạo phố vào thời điểm đó.

Tác phẩm nghệ thuật của tôi tại thời điểm này đã được đưa vào các phòng trưng bày và bảo tàng ở California. Được trưng bày và giới thiệu công việc của tôi với mọi người là một may mắn, nhưng sau vài năm, tôi chán nản với tất cả các vấn đề mang tính hệ thống do một cơ sở không kết nối gây ra. Sau đó, tôi thực hiện một chuyến đi tự phát tới Trung Mỹ và cuối cùng sống ở đó vài tháng, trong một khu rừng không có điện, vẽ những bức tranh tường và chúng cũng xuất hiện ở Panama Biennial.

Sau khi trở về LA, một số bạn bè và tôi đã mở màn với Beat Cinema – nơi giới thiệu nhì tuần một lần các nghệ sĩ âm nhạc đang lên và sắp tới sánh vai cùng các nghệ sĩ đã thành danh. Chúng tôi hiện đang hoạt động năm thứ 10.

Năm 2011, tôi tự động chuyển tới Việt Nam. Tôi muốn kết nối với cội nguồn của mình và trực tiếp tìm hiểu về văn hóa của mình. Cuối cùng tôi đã ở lại mười năm, làm việc trong ngành âm nhạc, nghệ thuật và thời trang. Vào thời điểm tôi rời đi, tôi đã làm việc cho Samsung, Adidas, Hennessy, Pepsi, vô số thương hiệu lớn khác, và các tổ chức ngầm độc lập, nhỏ hơn.

Tôi đã chuyển về Los Angeles và bằng cách nào đó, tôi đã trở thành DJ/Nhà sản xuất Việt Nam trước tiên tham gia Lễ hội Âm nhạc & Nghệ thuật Coachella. Tôi vẫn đang bị sốc. 

Hôm nay tôi đang làm việc tự do với tư cách là giám đốc nghệ thuật, nhà thiết kế âm thanh, người phụ trách, nhà tư vấn sáng tạo và vẽ tranh tường/minh họa.

Chúng ta hãy tìm hiểu sâu hơn một chút về câu chuyện. Về tổng thể, đó có phải là một đoạn đường dễ dàng không và nếu không, những thử thách bạn đã phải vượt qua là gì?

Những khó khăn nhưng tôi gặp phải từ khi còn nhỏ là gia đình tôi, hầu hết là bố tôi do ông không hiểu sự nghiệp nghệ thuật có thể mang lại những gì. Trong suy nghĩ của ông ấy, nghệ thuật sẽ không mang lại một tương lai tài chính ổn định. Tôi từng có nhiều mâu thuẫn với gia đình, đấu tranh cho quyền được thể hiện phiên bản thân, được đi theo nghệ thuật. Mọi thành tựu nhưng tôi đạt được trong sự nghiệp của mình đều là những câu hỏi cảm giác tội lỗi và nghi ngờ, chẳng hạn như “liệu tôi có đang làm đúng không?

Cuối cùng, khoảng năm năm trước, thân phụ mẹ tôi đọc được một bài phỏng vấn của tôi trên tạp chí GQ. Cuộc phỏng vấn nói về tôi là ai, triết lý sống cũng như động lực của tôi; và lần trước tiên trong đời, họ nói rằng họ tự hào về tôi. Bây giờ họ không thể ngừng nói về tôi với bạn bè của họ.

Ngày nay, những cuộc đấu tranh của tôi tới từ quản lý thời gian, khách hàng lập dị, phân biệt chủng tộc có hệ thống và lưu lượng truy cập – bạn biết đấy, những thứ cơ phiên bản của LA.

Bạn làm tốt nhất điều gì? Điều gì khiến bạn khác biệt so với các đối thủ?

Nói một cách tổng quát, tôi được biết tới với vai trò là một giám đốc nghệ thuật, một nghệ sĩ thị giác và một nhà sản xuất âm nhạc/DJ. Trong mỗi hạng mục còn có nhiều vai trò và vị trí khác nhưng tôi đã đảm nhiệm và phải hoàn thành. 

Tôi tổ chức các sự kiện và bữa tiệc ở LA và khắp châu Á, với các nghệ sĩ và thương hiệu quốc tế. Tôi sản xuất và sản xuất âm nhạc trên các hãng thu âm. Tôi đã tổ chức các cuộc triển lãm nghệ thuật cùng với nhóm của mình Bloody Gums. Tôi vẫn vẽ nghệ thuật đường phố và graffiti. Tôi cũng viết kịch phiên bản, tôi viết phiên bản sao, để đặt tên cho một số chúng.

Vậy bạn thích nhìn lại khoảnh khắc nào nhất trong sự nghiệp của mình?

Bố mẹ tôi cuối cùng cũng hiểu và chấp nhận sự nghiệp nghệ thuật của tôi là một sự nhẹ nhõm rất lớn. Cuối cùng tôi có thể sáng tạo nhưng không cảm thấy tội lỗi, mặc dù xã hội chính thống vẫn có những quan niệm thiếu hiểu biết về cuộc sống của một nghệ sĩ.

Thế hệ trẻ thường tìm tới tôi, xin lời khuyên và hướng dẫn để thực hiện ước mơ của họ. Tôi thích điều này, vì tôi cảm thấy mình có trách nhiệm hỗ trợ “làn sóng” quảng cáo tiếp theo. Tôi thường thuyết trình và hội thảo như một phần đóng góp của mình cho những điều tốt đẹp hơn.

Tôi cũng tự hào về việc liên tục giới thiệu văn hóa Việt Nam ra thế giới, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng nhưng tôi rất thích cuộc hành trình này và tôi sẽ không dừng lại.

Cuối cùng nhưng không kém phần cần thiết, tôi cũng khá thích khả năng duy trì hòa bình và không bị “ngành công nghiệp” hay thế giới nói chung làm phiền lòng.

Trong tập 21 PURE NOW Show, Dan Nguyen sẽ chia sẻ với chúng mình về hành trình đoạt được Lễ hội Âm nhạc & Nghệ thuật lớn nhất Hoa Kỳ – Coachella của anh ấy, trong trong đó Dan tham dự dự với tư cách là một DJ. Có gì ở một lễ hội Lễ hội Âm nhạc & Nghệ thuật danh giá, Dan cần sẵn sàng gì trước, trong và sau khi Lễ hội kết thúc? Nhớ đón xem vào lúc 20h ngày 31/05/2022 để lắng nghe và cùng hòa mình vào thế giới sáng tạo đa lĩnh vực của chàng trai đa tài này nhé!

Dịch và chỉnh sửa: May

Nguồn: Idesign

Có thể bạn quan tâm!

Tập 17 PURE NOW Show: ‘Làm việc với vai trò một ảo thuật gia là chất xúc tác để tôi làm nhiều thứ khác’

Lựa Chọn Sản Phẩm

Artifacts: Kỉ niệm 40 năm công trình mang tinh hoa tư tưởng văn hóa của các thời đại trước

Lựa Chọn Sản Phẩm

[Review] Đánh giá đồng hồ Garmin Venu 2S

Lựa Chọn Sản Phẩm

Leave a Comment