Công nghệ

Artifacts: Kỉ niệm 40 năm công trình mang tinh hoa tư tưởng văn hóa của các thời đại trước

Artifacts” là sản phẩm gắn liền với yếu tố thời gian – một chiếc hộp giúp chúng ta có được tầm nhìn khác về thời gian và lịch sử, về cách nhưng mà nghệ sĩ nhìn lại những gì mình đã tạo ra, cách nhưng mà các thời đại được hồi tưởng lại và cách cuộc sống của chúng tiếp tục vận hành.

Năm 1979, Steven Watson và Carol Huebner Venezia gửi 200 thư mời tới các nghệ sĩ nhưng mà họ chưa từng gặp mặt với đề nghị đóng góp cho một dự án liên quan tới thập kỷ vừa qua. Kết quả là Artifacts at the End of a Decade (tạm dịch: Những tạo tác ở cuối thập kỉ), một quyển sách nhập vai trò như chiếc hộp thời gian chứa đựng những hệ tư tưởng văn hóa của những năm 1970 đã ra đời.

Là một vật thể theo đúng nghĩa của nó, cuốn sách này bao gồm 44 tác phẩm độc đáo trong lĩnh vực nhiếp ảnh, gốm sứ, sợi chất liệu, in ấn, quần áo, hội họa và tranh vẽ được kết hợp lại với nhau, quy tụ các nghệ sĩ như Martha Rosler, Fab 5 Freddy, Laurie Anderson, Sol LeWitt, Michelle Stuart, Futura, John Ashbery, Robert Wilson, Lucinda Childs, Robert Kushner cùng nhiều nhân vật khác.

Được tạo ra trong phiên phiên bản giới hạn 100 phiên bản, quyển sách có thể được tìm thấy trong các bộ sưu tập tại Bảo tàng Nghệ thuật Tân tiến, Tate Britain, bảo tàng Hamburger Bahnhof, bảo tàng Victoria and Albert, bảo tàng Kunstmuseum Den Haag và vâng vâng. Khi quyển sách ra mắt vào năm 1981, nhà phê bình nghệ thuật John Perreault đã mô tả nó là “một tuyển tập các loại hình nghệ thuật”.

“Nó có thể được so sánh với quyển sách của nghệ sĩ, danh mục in ấn, sản phẩm đa phương tiện, vâng vâng. Tuy nhiên, thực tế là có rất ít đối tượng để so sánh với Artifacts trong lĩnh vực nghệ thuật.”

nhà phê bình nghệ thuật John Perreault.

Vào dịp kỷ niệm 40 năm, quyển sách vẫn giữ nguyên giá trị của mình khi tiếp tục tạo ra nhiều cuộc bàn luận rất cần thiết. Sự kiện này sẽ được lưu lại bằng một cuộc triển lãm tại Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại tại Đại học Massachusetts ở Amherst diễn ra cho tới ngày 5 tháng 12 năm 2021, nơi lần trước tiên Artifacts sẽ được trưng bày với toàn bộ cụ thể kể từ năm 1989. Đồng giám tuyển do Jessica Scott và Jill Hughes từ bộ sưu tập của bảo tàng nghệ thuật đương đại, triển lãm này thúc đẩy người theo dõi suy ngẫm ý nghĩa của những tác phẩm, đồng thời cung ứng không gian để chiêm nghiệm về quá khứ từ tầm nhìn của một tác phẩm tổng hợp phản ánh yếu tố văn hóa.

Trong cuộc trò chuyện giữa Widewalls và Steven Watson, nhiều cụ thể đã được bật mí để mọi người hiểu thêm về dự án độc đáo này. Steven nói về những hệ tư tưởng văn hóa những năm 1970, ý tưởng lúc đầu đằng sau dự án, quá trình hợp tác, dịp kỷ niệm rất cần thiết này và nhiều hơn thế nữa.

Quy trình sản xuất lắp ráp Artifacts.

Ghi lại ý thức tư tưởng của thời đại

Có thể nói, bối cảnh văn hóa của những năm 1970 mang đặc trưng của chủ nghĩa đa nguyên và sự bao quát ở nhiều level và những thứ khác. Ông có thể chia sẻ một chút về thời điểm này và ý thức tư tưởng hóa lúc ấy không? Ông có so sánh như thế nào giữa bối cảnh văn hóa này với bối cảnh đương đại?

Đó là một câu hỏi bao trùm và tôi sẽ chỉ trả lời được một phần. Khi nhìn lại, tôi rất ngạc nhiên rằng chúng tôi có thể tạo ra một dự án hợp tác lớn như vậy. Nó được tổ chức nhưng mà không cần tài trợ hoặc bảo trợ từ phòng trưng bày hay các chuyên gia trong thế giới nghệ thuật. Cốt lõi của quyển sách này là về ý tưởng, phụ thuộc vào sự tham gia của các nghệ sĩ – những người bị cuốn hút vào ý tưởng, thay vì hướng tới lợi ích thương mại nào. Sự thể hiện ngoạn mục của nó đã phản ánh một cấu trúc xã hội khác trong thế giới nghệ thuật và cho thấy ít sự chi phối từ các các phòng trưng bày. Đó là thời đại của những không gian khác biệt và các kết nối gần gũi.

Laurie Anderson – Private Property (Tạm dịch: Tài sản riêng), 1980. Phiên bản âm thanh Evatone được tạo ra từ băng âm hòa thanh, tiếng chó và tiếng vi-ô-lông, được gắn trên phiên bản in offset từ một bức ảnh. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Quyển Artifacts at the End of a Decade là một tuyển tập về thập kỷ đầy sôi nổi với những sản phẩm được tạo ra vào đúng thời điểm khi văn hóa phương Tây khởi đầu thay đổi. Dự án này khởi đầu như thế nào?

Vào mùa hè năm 1979, tôi có xem một cuộc triển lãm sách của các nghệ sĩ có tên In the Shadow of Marcel Duchamp (tạm dịch: Trong bóng tối của Marcel Duchamp). Với sự nhiệt tình và ngây thơ trong chuyến đi tới trung tâm thành phố New York, tôi ngay lập tức nghĩ tới việc tạo ra một cuốn sách tổng hợp của các nghệ sĩ và nó sẽ là chiếc hộp thời gian chứa đựng những tư tưởng văn hóa thời đại cuối những năm 70. Tôi đã liên lạc với người bạn thân của mình, Carol Huebner Venezia, người có hiểu biết về sách của các nghệ sĩ và nắm rõ cách điều hành xưởng in ấn tại trường đại học William Paterson. Tôi là bác sĩ tâm lý tại một phòng khám sức khỏe tâm thần nhưng điều đó không ngăn cản chúng tôi mời những người nhưng mà mình quen biết cũng như các cá nhân nhưng mà họ đề nghị.

Mạng lưới kết nối ấy đã phát triển theo một cách không ngờ. Tất cả được thực hiện thông qua thư tay và bưu thiếp hay còn gọi là thư từ bưu điện vào thời đó và nó phản ánh phiên bản chất “thủ công” của toàn bộ quá trình giao tiếp. Các liên hệ không được xác định thông qua thuật toán máy tính nhưng mà là liên lạc cá nhân. Thuở đầu, Artifacts sẽ là sản phẩm định dạng 2D, rẻ tiền, thô sơ ứng dụng các kỹ thuật Xerox (kỹ thuật sao chép không dùng mực in), dập cao su, in offset nhưng sau đó tôi đề xuất định dạng trang theo kích thước của chiếc túi nhựa Ziploc. Đột nhiên, Artifacts trở thành ấn phẩm định dạng 3 chiều với “các trang” làm từ chất liệu thép Korten cùng phiên bản thu âm trong đĩa Flexi và hình vẽ graffiti phun sơn trên nhựa. Trong một ngày dài, một nhóm người đã tạo nên sản phẩm tổng hợp và cuối cùng đó là một chiếc hộp cực kỳ nặng thay vì là một cuốn sách.

Martha Rosler – On the Cusp of the 80’s (tạm dịch: Tâm điểm của những năm 80), 1981. Phiên bản âm thanh Multiple-track Evatone và in thạch phiên bản offset của một tác phẩm nghệ thuật cắt dán bằng báo. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Chiếc hộp chứa đựng
văn hóa thời đại

Với các tác phẩm độc đáo về nhiếp ảnh, gốm sứ, sợi chất liệu, in ấn, quần áo, hội họa và tranh vẽ được kết hợp với nhau, cuốn sách này là một đối tượng riêng biệt theo đúng nghĩa của nó khi đã mở rộng khái niệm về những khả năng một cuốn sách có thể chuyển đổi. Ông có thể chia sẻ đôi điều về những ý tưởng đằng sau hình thái vật lý của Artifacts và ông nghĩ khía cạnh này phản ánh tác phẩm như thế nào?

Chúng ta biết mọi thứ về sự tuần hoàn của các phong trào nghệ thuật những năm 60 – văn hóa đại chúng, chủ nghĩa tối giản, nghệ thuật quang học, chủ nghĩa khái niệm, vâng vâng. Tuy nhiên, dường như không có định nghĩa nào được đưa ra về chúng vào những năm 70. Chế độ bá quyền đã bị phá vỡ và thuật ngữ kiến trúc “hậu tiến bộ” được đưa ra để chỉ bất kỳ điều gì xuất hiện lúc đó. Những gì thích hợp với khung cảnh chung của “thế giới nghệ thuật” lúc ấy bao gồm các buổi trình diễn, thiết kế công nghiệp, video, nghệ thuật truyện tranh, “thủ công”, graffiti và thời trang. Sự bao quát là những gì chúng tôi đang nỗ lực đạt được, tựa như một lát cắt xuyên qua khoảnh khắc đáng lưu ý.

Robert Kushner – Chưa đặt tên, 1980. Chất acrylic trên giấy bọc, bao gồm nhiều lớp trên vải nệm. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Với tính chất tổng hợp nhiều lĩnh vực, cuốn sách quy tụ các nghệ sĩ thị giác, nhạc sĩ, vũ công, nhà thiết kế thời trang, vâng vâng. Nói về các tác phẩm trong cuốn sách, ông muốn đề cập tới điểm nhấn cá nhân nào?

Tôi khá thận trong khi
chọn các tác phẩm yêu thích vì nó đi ngược lại với khái niệm về Artifacts như một thực thể bao quát
trong chiếc hộp. Tuy nhiên, tôi sẽ đề cập tới ba tác phẩm mang lại thú vui cho
mình.

Các trang về nghệ thuật graffiti được vẽ do các thành viên của một nhóm có tên là Soul Artists, bao gồm Fab Five Freddy và Futura. Họ muốn các tác phẩm của mình có kích thước lớn và được vẽ trên chất nhựa để có thể gợi lên bức tranh trên cửa sổ tàu điện ngầm khi nó xuất hiện ở trên mặt đất được ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua. Mỗi tác phẩm graffiti là duy nhất và thật tuyệt vời khi nhìn thấy tất cả ở cùng nhau.

Soul Artists [Futura 2000; Ali; Fred; Lee; Dondi; Zephyr; Haze] – Chưa đặt tên, 1981. Phun sơn men và Flo Master trên nhựa vinyl. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Sonja Katchian đã đóng góp một bức ảnh tuyệt vời về cựu vận động viên, nhà hoạt động từ thiện Mohammed Ali tham gia huấn luyện ở Zaire cho trận đấu của ông với George Foreman. Ông có chiến lược thi đấu của mình với cái tên “dựa lưng vào dây đai” và một trang trong Artifacts đã chứa đoạn dây từ sự kiện đó cùng với chữ ký của Ali.

Sonia Katchian – Muhammad Ali đang tham gia huấn luyện ở Zaire, 1974. Phiên bản in chất gelatin với một sợi dây từ võ đài quyền anh “Rumble in the Jungle”, nơi Muhammad Ali đã đánh bại George Foreman vào ngày 30 tháng 10 năm 1974.

Trang về Michelle Stuart là một hình ảnh xúc động về mối quan hệ giữa trái đất và thế giới tự nhiên. Ý nghĩa của tác phẩm ấy đã phát triển qua nhiều năm khi khí hậu thay đổi. Hành tinh của chúng ta bây giờ có thể đang trên bờ vực với những tội lỗi không thể nào sửa chữa được nhưng Michelle Stuart đã nhìn thấy những mối nguy hiểm rình rập từ 40 năm trước.

Michelle Stuart – Correspondences (Tạm dịch: Sự phản hồi), 1981. Ảnh màu gắn trên giấy thủ công, in nổi và được nhuộm màu. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Hiện tại và tương lai của Artifacts

Nhân dịp kỉ niệm lần thứ 40 của quyển sách, ông đã thực hiện video phỏng vấn với các nghệ sĩ tham gia vào dự án này với sứ mệnh mô tả các tác phẩm và tư tưởng văn hóa thời đại của những năm 1970. Ông có thể chia sẻ thêm về điều đó không?

Artifacts được gắn với yếu tố thời gian – một chiếc hộp thời gian. 44 tác phẩm, được niêm phong và lưu trữ mang tính chất rất khác khi chúng được tìm thấy vào 40 năm sau đó. Chúng là những di vật của một thời đại đã qua. Khi xem lại những nghệ sĩ đóng góp vào dự án, chúng ta có được một tầm nhìn khác về thời gian và lịch sử, về cách nhưng mà họ nhìn lại những gì mình đã tạo ra, cách nhưng mà các thời đại được hồi tưởng lại và cách cuộc sống của chúng tiếp diễn.

Toàn bộ quá trình thực hiện các video này rất thú vị khi tôi làm việc cùng với người đồng nghiệp 30 tuổi William Markarian-Martin. Anh ấy không chỉ là một đổi mới viên xuất sắc và hiểu biết rộng nhưng mà còn có sự cảm thụ về nền văn hóa hiện tại. Chúng tôi đã mở rộng sứ mệnh lúc đầu của mình sang việc tạo ra một trang web ARTIFACTS.movie với sứ mệnh giới thiệu nhiều điều hơn về kỷ nguyên thập niên 70-80. Chúng tôi khởi đầu với một nhóm người hữu hạn, những người đóng góp cho công trình chung và bây giờ chúng tôi đang mở rộng cánh cửa chào đón một nhóm nghệ sĩ rộng lớn hơn. Trang web sẽ hoạt động vào cuối năm nay.

Dịp kỷ niệm rất cần thiết này cũng sẽ được tổ chức bằng một cuộc triển lãm tại Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại của Đại học Massachusetts ở Amherst. Cách thức thực hiện giám tuyển của buổi triển lãm là gì và ông nghĩ nó sẽ mang lại những tầm nhìn thế hệ nào?

Cách nhưng mà triển lãm của Đại học Massachusetts được tổ chức là nhị sinh viên tốt nghiệp ngành lịch sử nghệ thuật, Jill Hughes và Jessica Scott, được trao cơ hội tạo ra một cuộc triển lãm hoàn toàn từ các tác phẩm trong bộ sưu tập của bảo tàng. Họ phát sinh ra rằng mình đã nhiều lần bị thu hút do những tác phẩm có nhãn, “Artifacts at the End of a Decade“, nhưng không biết điều đó có nghĩa là gì. Khi tìm thấy chiếc hộp, họ đã rất ngạc nhiên về nội dung của nó và quyết định dành toàn bộ cuộc triển lãm cho các tác phẩm này.

Đối với tôi và Carol Venezia, thật thu hút khi thấy Artifacts được mô tả bằng các thuật ngữ lịch sử nghệ thuật và thấy những mối liên hệ nhưng mà chúng tôi đã không có được trong quá trình tạo ra nó. Nói tóm lại, công trình này đã được tạo ra với một phiên bản kế hoạch đơn sơ cách đây 40 năm nhưng giờ đây nó đã có một cuộc đời độc lập, ý nghĩa của nó và nó cũng sẽ dần thay đổi theo năm tháng.

Cuốn sách là một chiếc hộp thời gian chứa đựng nhiều thứ và tạo ra nhiều thảo luận rất cần thiết trong nhiều năm. Ông thấy dự án và tác động của nó ở hiện tại so với ý tưởng lúc đầu khi bắt tay vào thực hiện là như thế nào? Ngoài ra, ông nghĩ nó liên quan tới thời buổi hiện tại như thế nào?

Chúng tôi đã nỗ lực tạo ra một chiếc hộp thời gian phản ánh các chất liệu của thời đó, từ sợi Lycra trong chiếc váy của Betsey Johnson tới quy trình sao chép màu khô thế hệ được phát triển trong tác phẩm nghệ thuật cắt dán của Sandi Fellman và phiên bản thu đĩa Flexi của Laurie Anderson và Martha Rosler.

Betsey Johnson – Keepsakes (tạm dịch: Vật lưu niệm), 1981. Vải cotton và sợi Lycra, đính bằng kim tây trên giấy in offset, được đóng dấu và ký bằng mực đỏ và đen. Phiên bản chỉnh sửa 48/150.

Chúng tôi muốn tạo ra một vật thể bất chấp mọi thể loại và hình thức. Nhà phê bình nghệ thuật John Perreault đã viết trong một bài luận rằng:

“Đúng mực thì Artifacts at the End of a Decade là gì? Tôi coi nó như một cuốn sách của nghệ sĩ, một tuyển tập, tác phẩm điêu khắc, sản phẩm in ấn, bộ sưu tập đa phương tiện và thậm chí là một cuộc triển lãm. Nó không thể là tất cả cùng một lúc sao?”

John Perreault.

Nếu chúng ta tạo ra một chiếc hộp thời gian hôm nay, nó có thể sẽ trở thành các định dạng kỹ thuật số. Có thể Artifacts vào năm 2021 sẽ trở thành tài sản NFT, một danh mục được lưu trữ trên nền tảng kỹ thuật số. Hoặc có thể đó sẽ là một trang Instagram thể hiện tác phẩm của một nhóm nghệ sĩ chỉ được kết nối với nhau thông qua không gian mạng? Hoặc có lẽ nó sẽ là phản hồi cho sự thất vọng với các xu hướng hiện tại trong nghệ thuật kỹ thuật số, một bộ sưu tập từ các nghệ sĩ trên toàn thế giới, những trái đất tiếp tục làm việc trong các hình thức vật lý. Dù ở bất kỳ hình thức nào đi nữa thì cuối cùng nó sẽ thể hiện được tình hình thường thức nghệ thuật đương đại vào năm 2021.

Cho tới nay, cuốn sách là chủ đề của một số cuộc triển lãm và là một phần của một số bộ sưu tập tại bảo tàng. Ông nhận định tương lai của Artifacts như thế nào?

Cho tới nay, Artifacts đã có hơn 60 cuộc triển lãm và tôi nghĩ rằng sẽ còn rất nhiều sự kiện như thế diễn ra trong thời gian tới. Đó là một công trình ngày càng được quan tâm khi mang theo những tinh hoa của thời xa xưa. Chúng tôi đã thực hiện những video phỏng vấn với các nghệ sĩ để làm tư liệu hỗ trợ cho các cuộc triển lãm trong tương lai. Tôi thấy rằng chúng thu hút và chứa đựng nhiều thông tin hơn so với những tiêu đề gắn dưới những tác phẩm. Vì Artifacts có thể được “tiếp thu” và cung ứng rất nhiều thông tin, tôi nghĩ rằng nó sẽ tìm được vị trí của mình, khác lạ là trong các viện bảo tàng của trường đại học. Tôi thấy rằng nó sẽ được điều chỉnh nhiều lần thông qua sự thay đổi của văn hóa.

Ảnh feature: Artifacts at the End of a Decade; ảnh thực hiện do Steven Petergorsky.

Hình ảnh khác thực hiện do Carol Huebner Venezia.

Về tác giả:

Elena Martinique, bí danh của Jelena Martinović, tốt nghiệp ngành triết học và quan tâm tới nghệ thuật và phê bình. Tổng đổi mới tại Widewalls.

Đổi mới: Đáo

Nguồn: Idesign

Có thể bạn quan tâm!

Si mê khám phá một miền Tây rất Tây trong 3D Concept Art của MV ‘See tình’

Lựa Chọn Sản Phẩm

Xu hướng thiết kế logo 2022: Mang lại sự cường điệu cho logo (Phần 1)

Lựa Chọn Sản Phẩm

Họa sĩ Jenny Lelong: Phần khó nhất của làm việc đa ngành là giữ được bản sắc riêng

Lựa Chọn Sản Phẩm

Leave a Comment